Trong một ngày bận rộn trước quầy ngân hàng, ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, thường đã qua giờ tan sở. Nhịp điệu những ngón tay lướt trên bàn phím, câu hỏi của khách hàng từng câu từng câu, hòa quyện thành âm thanh nền không ngừng nghỉ trong phòng giao dịch. Nhiều người nghĩ công việc này hào nhoáng, chỉnh tề trong bộ vest, thu nhập ổn định, nhưng ai biết được những đôi tay đã trở nên hơi vô cảm vì lặp đi lặp lại, những dây thần kinh căng thẳng vì chỉ tiêu hiệu suất, thực ra cũng đang thầm thì kêu gọi cần được nghỉ ngơi.
Nghĩ lại những ngày mới vào nghề, chiếc thẻ tên sáng bóng trước ngực, mỗi lần giúp khách hàng hoàn thành một giao dịch, trong lòng lại trào dâng cảm giác thành tựu. Bộ vest mới tinh, ánh mắt rạng rỡ, tràn đầy kính trọng và kỳ vọng vào nghề này. Nhưng ngày tháng trôi qua, bộ vest trở thành đồng phục hàng ngày, nhiệt huyết ban đầu dần dần lắng đọng thành một trách nhiệm vững chắc. Thay đổi không phải là điều xấu, chỉ là trách nhiệm đôi khi quá nặng, nặng đến mức khiến người ta quên mất bản thân cũng cần được chăm sóc.
Thực ra, yêu bản thân chưa bao giờ là một khẩu hiệu xa xỉ, mà giống như quản lý tài sản khách hàng, cần nghiêm túc kiểm tra trạng thái tinh thần và thể chất của chính mình. Khi khách đến tư vấn tài chính, chúng ta sẽ phân tích kỹ tỷ lệ rủi ro lợi nhuận, giúp họ đối phó. Nhưng đến lượt mình, thường lại xem nghỉ ngơi như một lựa chọn không cần thiết. Ngồi lâu khiến cơ thể cứng đờ, làm việc lặp đi lặp lại làm cảm giác trở nên thờ ơ, áp lực về hiệu suất khiến cảm xúc như dây đàn căng thẳng, chạm vào là rung động. Dài ngày như vậy, khoản thâm hụt trong tài khoản tinh thần ngày càng tích tụ, cuối cùng không chỉ ảnh hưởng đến trạng thái cá nhân mà còn giảm chất lượng dịch vụ dành cho khách hàng.
Tôi bắt đầu thử điều chỉnh, tạo ra sự khác biệt rõ rệt giữa ngày làm việc và cuối tuần. Trong ngày làm việc là tiếng bàn phím và số liệu, còn ngày nghỉ thì để âm thanh tự nhiên chiếm ưu thế. Cầm cuốn “Vườn Thượng Uyển”, sự yên bình của hồ nước như thể có thể làm dịu đi những lo lắng trong công việc. Hoặc mở tiểu sử các nhân vật tài chính, xem những người đi trước đã đứng vững trong sóng gió như thế nào, lập tức lại có thêm sức mạnh để tiếp tục tiến về phía trước. Viết lách cũng trở thành thói quen, ghi lại những câu chuyện nhỏ, cảm nhận trong dịch vụ, vừa sắp xếp lại suy nghĩ, vừa là cách kiểm kê kinh nghiệm. Mệt rồi thì nghe một đoạn nhạc cổ điển, giai điệu dịu dàng xoa dịu sự náo động trong lòng; muốn lấy lại tinh thần thì bật một chút nhạc rock, nhịp trống rộn ràng như tiếp thêm khí thế. Thậm chí thỉnh thoảng chơi game điện tử, ngón tay thao tác nhanh như gió, phối hợp nhóm ăn ý, cảm giác nhạy bén đã lâu không có lại trở về.
Những hành động tưởng chừng như không liên quan đến công việc này thực ra đang để lại một khoảng trống cho não bộ. Giống như hệ sinh thái cần đa dạng để khỏe mạnh, tư duy cũng cần những nhịp điệu khác nhau để duy trì sức sống. Sau khi sạc lại năng lượng, trở lại quầy, khi đối diện khách hàng, ánh mắt trở nên sáng rõ hơn, lời nói cũng ấm áp hơn. Có lần tôi tổ chức tuyên truyền phòng chống lừa đảo, cách truyền thống khiến khách hàng buồn ngủ. Tôi đổi cách tiếp cận, kể một câu chuyện tình yêu đầy kịch tính, lồng ghép rủi ro chuyển khoản, bảo vệ thông tin cá nhân vào trong câu chuyện. Khi kể đến khoảnh khắc nạn nhân hối hận, mọi người im lặng, thậm chí có người chủ động hỏi cách phòng tránh. Tôi chợt hiểu rằng, dịch vụ tài chính không chỉ là những quy tắc lạnh lùng, thêm chút cảm xúc, câu chuyện sẽ hiệu quả hơn nhiều.
Sau đó, tôi bắt đầu sử dụng lại những kiến thức văn học đã tích lũy trước đây. Khi giới thiệu sản phẩm, không còn liệt kê khô khan các tham số, mà nói như mưa xuân làm giàu sự phát triển của tài sản, hoặc xây dựng một bức tường an toàn cho tuổi già. Khi giao tiếp với khách hàng cao tuổi, dùng sự kiên nhẫn lắng nghe để xoa dịu sự kháng cự với ngân hàng điện tử, một câu nói ấm áp còn hơn mười câu hướng dẫn. Trong đào tạo tuân thủ, dùng câu “ăn cơm không ăn bát, làm người chân chính” để mọi người cười, yêu cầu nghiêm túc cũng dễ đi vào lòng hơn. Những thử nghiệm liên ngành này khiến tôi nhận ra rằng những gì học ở đại học không hề uổng phí. Chúng như những hạt giống, rơi vào đất thực tế, lại mọc lên khỏe mạnh hơn.
Nói tóm lại, yêu bản thân là một dạng đầu tư cộng hưởng. Gặp quá nhiều đồng nghiệp âm thầm cống hiến, nhưng vì dài hạn quá tải mà mệt mỏi. Cũng có người học cách giữ lại khoảng trống, trạng thái công việc trở nên ổn định hơn, phục vụ khách hàng kiên nhẫn hơn. Sức bền tăng lên, nhiệt độ cao hơn, tiềm năng tự nhiên sẽ xuất hiện. Trong ngành thay đổi nhanh này, biến động thị trường, điều chỉnh chính sách, tiến bộ công nghệ, cái nào mà không đòi hỏi chúng ta phải tỉnh táo và linh hoạt? Trước tiên hãy chăm sóc bản thân tốt, mới có thể nâng đỡ niềm tin của người khác tốt hơn.
Bạn có từng nghĩ rằng, khi bận rộn giúp người khác giữ gìn tài sản, thì chính tâm trạng an toàn của bản thân cũng nên được bảo hiểm không? Khi xem việc chăm sóc bản thân như một tài sản cốt lõi để vận hành, con đường nghề nghiệp mới thực sự dài và tự tin hơn. Trên mảnh đất của Ngân hàng Công Thương, mỗi người đều đang gieo trồng tài sản, cũng đang gieo trồng chính mình. Chỉ có cân bằng nội ngoại, mới có thể để sự trưởng thành cá nhân và phát triển tổ chức như hai cây cây, rễ sâu lá sum suê, cùng đón chào bốn mùa.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Ngân hàng đông đúc đến mức tê liệt, nhưng đã tự cứu lấy bản thân bằng tư duy phân bổ tài sản
Trong một ngày bận rộn trước quầy ngân hàng, ngẩng đầu nhìn đồng hồ trên tường, thường đã qua giờ tan sở. Nhịp điệu những ngón tay lướt trên bàn phím, câu hỏi của khách hàng từng câu từng câu, hòa quyện thành âm thanh nền không ngừng nghỉ trong phòng giao dịch. Nhiều người nghĩ công việc này hào nhoáng, chỉnh tề trong bộ vest, thu nhập ổn định, nhưng ai biết được những đôi tay đã trở nên hơi vô cảm vì lặp đi lặp lại, những dây thần kinh căng thẳng vì chỉ tiêu hiệu suất, thực ra cũng đang thầm thì kêu gọi cần được nghỉ ngơi.
Nghĩ lại những ngày mới vào nghề, chiếc thẻ tên sáng bóng trước ngực, mỗi lần giúp khách hàng hoàn thành một giao dịch, trong lòng lại trào dâng cảm giác thành tựu. Bộ vest mới tinh, ánh mắt rạng rỡ, tràn đầy kính trọng và kỳ vọng vào nghề này. Nhưng ngày tháng trôi qua, bộ vest trở thành đồng phục hàng ngày, nhiệt huyết ban đầu dần dần lắng đọng thành một trách nhiệm vững chắc. Thay đổi không phải là điều xấu, chỉ là trách nhiệm đôi khi quá nặng, nặng đến mức khiến người ta quên mất bản thân cũng cần được chăm sóc.
Thực ra, yêu bản thân chưa bao giờ là một khẩu hiệu xa xỉ, mà giống như quản lý tài sản khách hàng, cần nghiêm túc kiểm tra trạng thái tinh thần và thể chất của chính mình. Khi khách đến tư vấn tài chính, chúng ta sẽ phân tích kỹ tỷ lệ rủi ro lợi nhuận, giúp họ đối phó. Nhưng đến lượt mình, thường lại xem nghỉ ngơi như một lựa chọn không cần thiết. Ngồi lâu khiến cơ thể cứng đờ, làm việc lặp đi lặp lại làm cảm giác trở nên thờ ơ, áp lực về hiệu suất khiến cảm xúc như dây đàn căng thẳng, chạm vào là rung động. Dài ngày như vậy, khoản thâm hụt trong tài khoản tinh thần ngày càng tích tụ, cuối cùng không chỉ ảnh hưởng đến trạng thái cá nhân mà còn giảm chất lượng dịch vụ dành cho khách hàng.
Tôi bắt đầu thử điều chỉnh, tạo ra sự khác biệt rõ rệt giữa ngày làm việc và cuối tuần. Trong ngày làm việc là tiếng bàn phím và số liệu, còn ngày nghỉ thì để âm thanh tự nhiên chiếm ưu thế. Cầm cuốn “Vườn Thượng Uyển”, sự yên bình của hồ nước như thể có thể làm dịu đi những lo lắng trong công việc. Hoặc mở tiểu sử các nhân vật tài chính, xem những người đi trước đã đứng vững trong sóng gió như thế nào, lập tức lại có thêm sức mạnh để tiếp tục tiến về phía trước. Viết lách cũng trở thành thói quen, ghi lại những câu chuyện nhỏ, cảm nhận trong dịch vụ, vừa sắp xếp lại suy nghĩ, vừa là cách kiểm kê kinh nghiệm. Mệt rồi thì nghe một đoạn nhạc cổ điển, giai điệu dịu dàng xoa dịu sự náo động trong lòng; muốn lấy lại tinh thần thì bật một chút nhạc rock, nhịp trống rộn ràng như tiếp thêm khí thế. Thậm chí thỉnh thoảng chơi game điện tử, ngón tay thao tác nhanh như gió, phối hợp nhóm ăn ý, cảm giác nhạy bén đã lâu không có lại trở về.
Những hành động tưởng chừng như không liên quan đến công việc này thực ra đang để lại một khoảng trống cho não bộ. Giống như hệ sinh thái cần đa dạng để khỏe mạnh, tư duy cũng cần những nhịp điệu khác nhau để duy trì sức sống. Sau khi sạc lại năng lượng, trở lại quầy, khi đối diện khách hàng, ánh mắt trở nên sáng rõ hơn, lời nói cũng ấm áp hơn. Có lần tôi tổ chức tuyên truyền phòng chống lừa đảo, cách truyền thống khiến khách hàng buồn ngủ. Tôi đổi cách tiếp cận, kể một câu chuyện tình yêu đầy kịch tính, lồng ghép rủi ro chuyển khoản, bảo vệ thông tin cá nhân vào trong câu chuyện. Khi kể đến khoảnh khắc nạn nhân hối hận, mọi người im lặng, thậm chí có người chủ động hỏi cách phòng tránh. Tôi chợt hiểu rằng, dịch vụ tài chính không chỉ là những quy tắc lạnh lùng, thêm chút cảm xúc, câu chuyện sẽ hiệu quả hơn nhiều.
Sau đó, tôi bắt đầu sử dụng lại những kiến thức văn học đã tích lũy trước đây. Khi giới thiệu sản phẩm, không còn liệt kê khô khan các tham số, mà nói như mưa xuân làm giàu sự phát triển của tài sản, hoặc xây dựng một bức tường an toàn cho tuổi già. Khi giao tiếp với khách hàng cao tuổi, dùng sự kiên nhẫn lắng nghe để xoa dịu sự kháng cự với ngân hàng điện tử, một câu nói ấm áp còn hơn mười câu hướng dẫn. Trong đào tạo tuân thủ, dùng câu “ăn cơm không ăn bát, làm người chân chính” để mọi người cười, yêu cầu nghiêm túc cũng dễ đi vào lòng hơn. Những thử nghiệm liên ngành này khiến tôi nhận ra rằng những gì học ở đại học không hề uổng phí. Chúng như những hạt giống, rơi vào đất thực tế, lại mọc lên khỏe mạnh hơn.
Nói tóm lại, yêu bản thân là một dạng đầu tư cộng hưởng. Gặp quá nhiều đồng nghiệp âm thầm cống hiến, nhưng vì dài hạn quá tải mà mệt mỏi. Cũng có người học cách giữ lại khoảng trống, trạng thái công việc trở nên ổn định hơn, phục vụ khách hàng kiên nhẫn hơn. Sức bền tăng lên, nhiệt độ cao hơn, tiềm năng tự nhiên sẽ xuất hiện. Trong ngành thay đổi nhanh này, biến động thị trường, điều chỉnh chính sách, tiến bộ công nghệ, cái nào mà không đòi hỏi chúng ta phải tỉnh táo và linh hoạt? Trước tiên hãy chăm sóc bản thân tốt, mới có thể nâng đỡ niềm tin của người khác tốt hơn.
Bạn có từng nghĩ rằng, khi bận rộn giúp người khác giữ gìn tài sản, thì chính tâm trạng an toàn của bản thân cũng nên được bảo hiểm không? Khi xem việc chăm sóc bản thân như một tài sản cốt lõi để vận hành, con đường nghề nghiệp mới thực sự dài và tự tin hơn. Trên mảnh đất của Ngân hàng Công Thương, mỗi người đều đang gieo trồng tài sản, cũng đang gieo trồng chính mình. Chỉ có cân bằng nội ngoại, mới có thể để sự trưởng thành cá nhân và phát triển tổ chức như hai cây cây, rễ sâu lá sum suê, cùng đón chào bốn mùa.