Cha mẹ ngày nay đối mặt với một nghịch lý: càng đầu tư nhiều vào thành công của con cái—gia sư hàng đầu, huấn luyện chuyên biệt, hoạt động cạnh tranh—thì chúng lại càng ít khả năng xử lý các thử thách thực tế trong cuộc sống. Barbara Corcoran, doanh nhân bất động sản nổi tiếng và nhân vật trong Shark Tank, có một quan điểm gây tranh cãi về xu hướng văn hóa này: khoản đầu tư tốt nhất bạn có thể làm cho con mình không phải là một chương trình hay gia sư khác. Đó là để chúng trải nghiệm thất bại thực sự.
Bẫy của cha mẹ: Khi giúp đỡ trở thành trở ngại
Sách hướng dẫn nuôi dạy trẻ hiện đại thường giống như một nhiệm vụ cứu hộ. Chúng ta can thiệp với giáo viên, thuê gia sư ngay khi thấy con gặp khó khăn, sửa bài tập trước khi nộp, và hò hét khích lệ từ ngoài sân. Những ý định là trong sáng, nhưng theo Corcoran, chúng ta đang tạo ra hiệu ứng ngược lại.
Khi cha mẹ quá kiểm soát các thử thách của con, điều gì đó tinh tế nhưng gây hại xảy ra: trẻ em thấm nhuần thông điệp rằng chúng không có khả năng. Chúng bắt đầu tin rằng cần có sự cứu giúp từ bên ngoài. Thay vì xây dựng năng lực, sự can thiệp liên tục lại làm suy yếu nó. Đứa trẻ không bao giờ đối mặt với hậu quả sẽ học cách dựa vào sự cứu trợ của cha mẹ. Học sinh luôn được sửa bài tập sẽ không phát triển khả năng tự giải quyết vấn đề của riêng mình.
Corcoran nhận thấy mô hình này trong nhiều gia đình và cảnh báo rằng nó làm suy yếu chính sự tự tin mà cha mẹ đang cố gắng xây dựng. Nghịch lý rõ ràng: chúng ta nghĩ mình đang giúp đỡ, nhưng thực ra lại đang làm hại khả năng tự lập của con.
Con đường không ngờ tới của Barbara Corcoran đến sự tự tin: Thất bại và mẹ hỗ trợ
Hiểu về triết lý của Corcoran đòi hỏi phải hiểu về chính tuổi thơ của bà. Khi gặp khó khăn với chứng rối loạn đọc chưa được chẩn đoán, bà đối mặt với những trở ngại học tập thực sự mà bạn bè không gặp phải. Tuy nhiên, mẹ bà không chiến đấu để bảo vệ bà khỏi những thử thách hay che chở khỏi khó khăn. Thay vào đó, bà đã trao cho bà thứ gì đó còn quý giá hơn: niềm tin mà không cần cứu trợ.
Mẹ bà thường xuyên nói với cô bé Barbara rằng cô làm việc chăm chỉ hơn và có trí tưởng tượng sáng tạo hơn những người xung quanh. Nhưng quan trọng là, mẹ không giải quyết vấn đề của bà. Nếu Corcoran thất bại, bà phải đối mặt với hậu quả và tự vượt qua chúng. Mẹ bà khuyến khích bà tập trung vào những điều bà có thể kiểm soát: sự sẵn lòng kiên trì, nỗ lực của mình, và khả năng sáng tạo để tìm ra cách giải quyết.
Bài học thời thơ ấu đó trở thành nền tảng. Corcoran học sớm rằng cô có thể “vượt qua thử thách” bất cứ ai—chỉ cần quyết tâm và sẵn sàng đứng dậy là lợi thế cạnh tranh thực sự của cô. Khi nhìn lại hành trình của mình, bà nhấn mạnh một chân lý đơn giản nhưng sâu sắc: “Việc đứng dậy là điều quan trọng nhất.” Không phải là không gặp khó khăn mới xây dựng được sự tự tin của bà; mà là việc chứng minh cho chính mình rằng bà có thể sống sót và vượt qua chúng.
Hiểu biết này giờ đây ảnh hưởng đến cách Corcoran nuôi dạy con cái của chính mình. Bà đã chọn một con đường khác với nhiều cha mẹ giàu có: bà tránh các chương trình làm giàu vô tận để tập trung vào điều gì đó cơ bản hơn—trải nghiệm trực tiếp với hậu quả.
Xây dựng khả năng phục hồi thực sự: Làm việc để hình thành nhân cách
Corcoran đã thúc đẩy cả hai con đi làm mùa hè—không phải vì chúng cần tiền, mà vì chúng cần trải nghiệm xây dựng nhân cách mà chỉ có công việc mới mang lại. Con trai bà đảm nhận một vị trí làm gọi điện lạnh khắc nghiệt tám giờ mỗi ngày, một công việc nhằm rèn luyện khả năng chịu đựng và kiên trì qua sự từ chối. Con gái bà làm vệ sinh chuồng chó và dắt chó đi dạo với mức lương 10 đô la một giờ—một công việc chân chính, đòi hỏi thể chất, với vô số cơ hội để đối mặt với những thất bại nhỏ và sự thất vọng.
Đây không phải là những cơ hội xây dựng hồ sơ hay kết nối mạng. Đó là những thử thách có chủ đích để phát triển khả năng phục hồi và đạo đức làm việc. Khi con gái bà cuối cùng nhận được mức lương tăng 2,50 đô la một giờ, cảm giác tự hào của cô đã thay đổi hoàn toàn. Cô đã xứng đáng qua nỗ lực liên tục và thể hiện giá trị của mình. Điều này hoàn toàn khác với việc cha mẹ khen ngợi nỗ lực hoặc giáo viên trao tặng cúp tham gia.
Corcoran so sánh cách tiếp cận này với con đường của cha mẹ điển hình: các trại hè, gia sư chuyên sâu, chương trình làm giàu. Bà khẳng định rằng kinh nghiệm làm việc từ sớm—với tất cả sự vụng về, thử thách và đôi khi là xấu hổ—dạy nhiều hơn về cách đối mặt với thế giới thực so với giáo dục truyền thống. Trẻ em đi làm học cách quản lý các tính cách khác nhau, xử lý phê bình, kiên trì qua những công việc nhàm chán, và hiểu mối quan hệ giữa nỗ lực và phần thưởng.
Từ lương thưởng đến niềm tự hào: Dạy về độc lập tài chính
Mức lương 2,50 đô la đó tượng trưng cho điều gì đó vượt ra ngoài giá trị tiền bạc—nó biểu thị sự bắt đầu của khả năng tài chính thực sự. Con gái Corcoran tiết kiệm tiền để hướng tới mục tiêu lớn hơn: mua xe hơi. Lần đầu tiên, cô hiểu rõ cảm giác khó khăn để kiếm tiền và ý nghĩa của việc tiêu tiền một cách khôn ngoan.
Trải nghiệm này giúp trẻ tránh thái độ đòi hỏi vô lý. Những đứa trẻ chưa từng phải kiếm tiền sẽ gặp khó khăn trong việc tôn trọng tiền bạc hoặc hiểu về giới hạn tài nguyên. Những đứa trẻ lớn lên trong điều kiện tài chính sung túc mà không có bối cảnh kiếm tiền thường trở thành người lớn coi sự thịnh vượng là điều hiển nhiên. Corcoran cố ý giữ cho con mình chân thực bằng cách bắt chúng phải kiếm tiền—không phải vì bắt buộc, mà vì cần xây dựng nhân cách.
Trẻ học bài học này sớm phát triển sự hoài nghi lành mạnh đối với những thành tựu dễ dàng và tôn trọng thành quả thực sự. Chúng có khả năng thích nghi tốt hơn với lực lượng lao động vì đã trải qua việc quản lý các tính cách khác nhau, xử lý thất bại, và kiên trì qua những nhiệm vụ không hấp dẫn. Chúng hiểu rằng sự tự tin không phải là di truyền; mà là thành quả của những chiến thắng nhỏ lặp đi lặp lại.
Corcoran đưa ra một so sánh táo bạo: “Việc cho trẻ đi làm sớm hơn là đi trại hè hay gì đó, còn quan trọng hơn cả giáo dục trong trường học, mà cha mẹ sẵn sàng bỏ ra rất nhiều tiền.” Bà không bác bỏ giáo dục truyền thống, mà nhấn mạnh điều mà các trường học không thể dạy: lợi ích xây dựng nhân cách qua làm việc trong giới hạn, tự kiếm sống và đối mặt với hậu quả thực tế.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Tại sao Barbara Corcoran tin rằng trẻ em cần thất bại trước khi có thể thành công
Cha mẹ ngày nay đối mặt với một nghịch lý: càng đầu tư nhiều vào thành công của con cái—gia sư hàng đầu, huấn luyện chuyên biệt, hoạt động cạnh tranh—thì chúng lại càng ít khả năng xử lý các thử thách thực tế trong cuộc sống. Barbara Corcoran, doanh nhân bất động sản nổi tiếng và nhân vật trong Shark Tank, có một quan điểm gây tranh cãi về xu hướng văn hóa này: khoản đầu tư tốt nhất bạn có thể làm cho con mình không phải là một chương trình hay gia sư khác. Đó là để chúng trải nghiệm thất bại thực sự.
Bẫy của cha mẹ: Khi giúp đỡ trở thành trở ngại
Sách hướng dẫn nuôi dạy trẻ hiện đại thường giống như một nhiệm vụ cứu hộ. Chúng ta can thiệp với giáo viên, thuê gia sư ngay khi thấy con gặp khó khăn, sửa bài tập trước khi nộp, và hò hét khích lệ từ ngoài sân. Những ý định là trong sáng, nhưng theo Corcoran, chúng ta đang tạo ra hiệu ứng ngược lại.
Khi cha mẹ quá kiểm soát các thử thách của con, điều gì đó tinh tế nhưng gây hại xảy ra: trẻ em thấm nhuần thông điệp rằng chúng không có khả năng. Chúng bắt đầu tin rằng cần có sự cứu giúp từ bên ngoài. Thay vì xây dựng năng lực, sự can thiệp liên tục lại làm suy yếu nó. Đứa trẻ không bao giờ đối mặt với hậu quả sẽ học cách dựa vào sự cứu trợ của cha mẹ. Học sinh luôn được sửa bài tập sẽ không phát triển khả năng tự giải quyết vấn đề của riêng mình.
Corcoran nhận thấy mô hình này trong nhiều gia đình và cảnh báo rằng nó làm suy yếu chính sự tự tin mà cha mẹ đang cố gắng xây dựng. Nghịch lý rõ ràng: chúng ta nghĩ mình đang giúp đỡ, nhưng thực ra lại đang làm hại khả năng tự lập của con.
Con đường không ngờ tới của Barbara Corcoran đến sự tự tin: Thất bại và mẹ hỗ trợ
Hiểu về triết lý của Corcoran đòi hỏi phải hiểu về chính tuổi thơ của bà. Khi gặp khó khăn với chứng rối loạn đọc chưa được chẩn đoán, bà đối mặt với những trở ngại học tập thực sự mà bạn bè không gặp phải. Tuy nhiên, mẹ bà không chiến đấu để bảo vệ bà khỏi những thử thách hay che chở khỏi khó khăn. Thay vào đó, bà đã trao cho bà thứ gì đó còn quý giá hơn: niềm tin mà không cần cứu trợ.
Mẹ bà thường xuyên nói với cô bé Barbara rằng cô làm việc chăm chỉ hơn và có trí tưởng tượng sáng tạo hơn những người xung quanh. Nhưng quan trọng là, mẹ không giải quyết vấn đề của bà. Nếu Corcoran thất bại, bà phải đối mặt với hậu quả và tự vượt qua chúng. Mẹ bà khuyến khích bà tập trung vào những điều bà có thể kiểm soát: sự sẵn lòng kiên trì, nỗ lực của mình, và khả năng sáng tạo để tìm ra cách giải quyết.
Bài học thời thơ ấu đó trở thành nền tảng. Corcoran học sớm rằng cô có thể “vượt qua thử thách” bất cứ ai—chỉ cần quyết tâm và sẵn sàng đứng dậy là lợi thế cạnh tranh thực sự của cô. Khi nhìn lại hành trình của mình, bà nhấn mạnh một chân lý đơn giản nhưng sâu sắc: “Việc đứng dậy là điều quan trọng nhất.” Không phải là không gặp khó khăn mới xây dựng được sự tự tin của bà; mà là việc chứng minh cho chính mình rằng bà có thể sống sót và vượt qua chúng.
Hiểu biết này giờ đây ảnh hưởng đến cách Corcoran nuôi dạy con cái của chính mình. Bà đã chọn một con đường khác với nhiều cha mẹ giàu có: bà tránh các chương trình làm giàu vô tận để tập trung vào điều gì đó cơ bản hơn—trải nghiệm trực tiếp với hậu quả.
Xây dựng khả năng phục hồi thực sự: Làm việc để hình thành nhân cách
Corcoran đã thúc đẩy cả hai con đi làm mùa hè—không phải vì chúng cần tiền, mà vì chúng cần trải nghiệm xây dựng nhân cách mà chỉ có công việc mới mang lại. Con trai bà đảm nhận một vị trí làm gọi điện lạnh khắc nghiệt tám giờ mỗi ngày, một công việc nhằm rèn luyện khả năng chịu đựng và kiên trì qua sự từ chối. Con gái bà làm vệ sinh chuồng chó và dắt chó đi dạo với mức lương 10 đô la một giờ—một công việc chân chính, đòi hỏi thể chất, với vô số cơ hội để đối mặt với những thất bại nhỏ và sự thất vọng.
Đây không phải là những cơ hội xây dựng hồ sơ hay kết nối mạng. Đó là những thử thách có chủ đích để phát triển khả năng phục hồi và đạo đức làm việc. Khi con gái bà cuối cùng nhận được mức lương tăng 2,50 đô la một giờ, cảm giác tự hào của cô đã thay đổi hoàn toàn. Cô đã xứng đáng qua nỗ lực liên tục và thể hiện giá trị của mình. Điều này hoàn toàn khác với việc cha mẹ khen ngợi nỗ lực hoặc giáo viên trao tặng cúp tham gia.
Corcoran so sánh cách tiếp cận này với con đường của cha mẹ điển hình: các trại hè, gia sư chuyên sâu, chương trình làm giàu. Bà khẳng định rằng kinh nghiệm làm việc từ sớm—với tất cả sự vụng về, thử thách và đôi khi là xấu hổ—dạy nhiều hơn về cách đối mặt với thế giới thực so với giáo dục truyền thống. Trẻ em đi làm học cách quản lý các tính cách khác nhau, xử lý phê bình, kiên trì qua những công việc nhàm chán, và hiểu mối quan hệ giữa nỗ lực và phần thưởng.
Từ lương thưởng đến niềm tự hào: Dạy về độc lập tài chính
Mức lương 2,50 đô la đó tượng trưng cho điều gì đó vượt ra ngoài giá trị tiền bạc—nó biểu thị sự bắt đầu của khả năng tài chính thực sự. Con gái Corcoran tiết kiệm tiền để hướng tới mục tiêu lớn hơn: mua xe hơi. Lần đầu tiên, cô hiểu rõ cảm giác khó khăn để kiếm tiền và ý nghĩa của việc tiêu tiền một cách khôn ngoan.
Trải nghiệm này giúp trẻ tránh thái độ đòi hỏi vô lý. Những đứa trẻ chưa từng phải kiếm tiền sẽ gặp khó khăn trong việc tôn trọng tiền bạc hoặc hiểu về giới hạn tài nguyên. Những đứa trẻ lớn lên trong điều kiện tài chính sung túc mà không có bối cảnh kiếm tiền thường trở thành người lớn coi sự thịnh vượng là điều hiển nhiên. Corcoran cố ý giữ cho con mình chân thực bằng cách bắt chúng phải kiếm tiền—không phải vì bắt buộc, mà vì cần xây dựng nhân cách.
Trẻ học bài học này sớm phát triển sự hoài nghi lành mạnh đối với những thành tựu dễ dàng và tôn trọng thành quả thực sự. Chúng có khả năng thích nghi tốt hơn với lực lượng lao động vì đã trải qua việc quản lý các tính cách khác nhau, xử lý thất bại, và kiên trì qua những nhiệm vụ không hấp dẫn. Chúng hiểu rằng sự tự tin không phải là di truyền; mà là thành quả của những chiến thắng nhỏ lặp đi lặp lại.
Corcoran đưa ra một so sánh táo bạo: “Việc cho trẻ đi làm sớm hơn là đi trại hè hay gì đó, còn quan trọng hơn cả giáo dục trong trường học, mà cha mẹ sẵn sàng bỏ ra rất nhiều tiền.” Bà không bác bỏ giáo dục truyền thống, mà nhấn mạnh điều mà các trường học không thể dạy: lợi ích xây dựng nhân cách qua làm việc trong giới hạn, tự kiếm sống và đối mặt với hậu quả thực tế.