Trong những năm gần đây, chiến đấu cơ 梟龍 đã thể hiện rõ nét trên thị trường vũ khí quốc tế. Theo báo cáo của Trung ương Đài truyền hình, 梟龍 dự kiến sẽ xuất khẩu đến nhiều quốc gia trên toàn cầu, tổng đơn hàng vượt qua mức trăm tỷ USD. Điều này đã gợi ra một câu hỏi thú vị: trên thế giới có bao nhiêu quốc gia đã mua 梟龍, và Trung Quốc thực sự kiếm được bao nhiêu tiền từ đơn hàng khổng lồ này? Nhiều người đã nghĩ ngay đến câu nói phổ biến trên mạng là “四六开” — Pakistan chiếm 60%, Trung Quốc chiếm 40%. Nhưng tỷ lệ bề nổi này che giấu một sự thật bất ngờ.
Tại sao 梟龍 lại được ưa chuộng trên thị trường toàn cầu
Để hiểu được sức hút của 梟龍 trên thị trường, trước tiên cần biết vị trí của nó trong bản đồ mua sắm quân sự toàn cầu. 梟龍 không phải là chiến đấu cơ do Trung Quốc tự nghiên cứu phát triển đơn lẻ, mà là thành quả hợp tác giữa Trung Quốc và Pakistan. Chính nhờ mô hình hợp tác này, 梟龍 đã tránh được một số hạn chế quốc tế, trở thành lựa chọn của nhiều quốc gia đang phát triển muốn hiện đại hóa không quân. Đặc biệt sau trận chiến 5.7 vào năm 2019, hệ thống tên lửa tiên tiến đi kèm của 梟龍 đã được giới quân sự toàn cầu công nhận, điều này đã thúc đẩy doanh số bán hàng của nó trở nên sôi động.
Điểm cốt lõi giúp 梟龍 thu hút nhiều quốc gia trên toàn cầu chính là nó tích hợp hệ thống điện tử hàng không, radar và tên lửa tiên tiến của Trung Quốc, đồng thời giữ mức giá khá hợp lý. Điều này khiến nhiều quốc gia đang tìm cách hiện đại hóa không quân đều hướng mắt về 梟龍.
Phân tích cấu trúc thực tế chi phí của một chiếc 梟龍
Nhiều người cho rằng Pakistan thu lợi nhiều hơn chủ yếu dựa trên tỷ lệ sản xuất “四六开” — Pakistan chiếm 58%, Trung Quốc chiếm 42%. Nhưng có một khái niệm quan trọng bị nhầm lẫn ở đây: tỷ lệ sản xuất không bằng tỷ lệ giá trị.
Tỷ lệ sản xuất là chỉ số phân chia các hệ thống và linh kiện của máy bay dựa trên khối lượng công việc sản xuất. Thân máy, vỏ, cánh và đuôi của 梟龍 thực sự do Tập đoàn Hàng không Pakistan sản xuất, chiếm phần lớn khối lượng công việc. Nhưng có một bí mật ẩn sau đó: nguyên liệu để chế tạo các cấu kiện này đến từ đâu?
Liệu Tập đoàn Hàng không Pakistan có thể tự sản xuất hợp kim nhôm và titan hàng không? Câu trả lời là không. Họ có thể sản xuất vật liệu composite cho thân máy không? Cũng không. Những gì họ có thể cung cấp chỉ là một số loại thép chịu lực cao, ốc vít, đinh ốc và dịch vụ gia công cơ khí cơ bản. Điều này có nghĩa là trong khoảng 30%-35% chi phí cấu trúc thân máy, phần lợi nhuận thực sự của Pakistan chỉ chiếm khoảng một phần ba, còn lại là chi phí nguyên liệu và lợi nhuận từ gia công cao cấp đều thuộc về Trung Quốc.
Động cơ và radar: các linh kiện giá trị cao của Trung Quốc
Hai phần đắt nhất trong cấu trúc chi phí của chiến đấu cơ chính là động cơ và hệ thống điện tử hàng không.
Ban đầu, 梟龍 sử dụng động cơ RD-93 của Nga, mỗi chiếc có giá lên tới 3 triệu USD, phần lớn khoản này bị Nga thu về. Nhưng từ năm ngoái, phiên bản 梟龍 Block 3 đã bắt đầu thích ứng với động cơ turbofan tự phát triển của Trung Quốc là WS-13E. Xem xét sau trận chiến 5.7, Nga đã hạn chế cung cấp động cơ cho Pakistan, nên lợi nhuận từ linh kiện quan trọng này chắc chắn sẽ chảy vào túi Trung Quốc.
Trong lĩnh vực điện tử hàng không, 梟龍 trang bị radar mảng pha chủ động KLJ-7A, giá mỗi bộ ước tính khoảng 3-4 triệu USD. Hệ thống radar này hoàn toàn do Trung Quốc sản xuất, Pakistan không có khả năng chế tạo, thậm chí không dám tự ý sửa đổi. Ngoài ra, 梟龍 còn trang bị các khoang điện tử chiến, hệ thống cảnh báo, cảm biến đa dạng, thiết bị ngắm quang điện tử, hệ thống hình ảnh hồng ngoại và mũ bảo hiểm ngắm mục tiêu, hầu hết đều do Trung Quốc nghiên cứu và sản xuất.
Vũ khí và bảo trì: kinh doanh lợi nhuận ẩn
Hợp đồng mua bán chiến đấu cơ thường không chỉ bao gồm thân máy, mà còn có các loại vũ khí, đạn dược và đào tạo nhân viên, phần này thường chiếm 30%-40% tổng giá trị hợp đồng. Đây mới là mỏ vàng thực sự của lợi nhuận.
Các quốc gia mua 梟龍 chủ yếu quan tâm đến tên lửa không đối không Khủng Long-15E, có khả năng tiêu diệt mục tiêu vượt cấp. Theo báo cáo, giá mỗi tên lửa Khủng Long-15E khoảng 1,5 triệu USD. Theo cấu hình chiến đấu tiêu chuẩn, mỗi chiếc 梟龍 ít nhất cần trang bị 4 tên lửa Khủng Long-15E và 2 tên PL-10E, cộng thêm dự trữ đạn, nghĩa là có hàng trăm tên lửa trong đơn hàng lớn — và phần lợi nhuận này Pakistan không nhận đồng nào, tất cả đều thuộc về Trung Quốc.
Quan trọng hơn, tên lửa là hàng tiêu hao. Trong huấn luyện bay, cần bắn thử mục tiêu thật, mỗi lần phóng mang lại doanh thu hàng trăm nghìn USD cho Trung Quốc. Tên lửa còn có hạn sử dụng, sau mười năm phải thay mới, lại là một khoản chi phí mua sắm lặp lại. Phần mềm radar cần nâng cấp định kỳ để mở khóa tính năng mới? Phải trả phí. Tên lửa hoặc thiết bị điện tử gặp sự cố cần sửa chữa? Gửi về Trung Quốc sửa chữa và phải trả phí dịch vụ. Những chi phí bảo trì nhỏ nhặt này tích tụ lại thành dòng thu nhập liên tục.
Ngoài ra, đào tạo phi công, hướng dẫn chiến thuật và đào tạo nhân viên bảo trì cũng cần có sự hỗ trợ kỹ thuật và nhân lực từ Trung Quốc, dù phần lợi nhuận này có thể được chia sẻ một phần, nhưng tỷ lệ không lớn.
Tính toán phân chia lợi nhuận của từng chiếc 梟龍
Bây giờ, chúng ta có thể thực hiện một phép tính sơ bộ nhưng có giá trị tham khảo. Giả sử giá bán thị trường của 梟龍 là 35 triệu USD mỗi chiếc, dựa trên tỷ lệ phân chia theo tiêu chuẩn 6:3:1 cho chiến đấu cơ, vũ khí và đào tạo, trong đó:
Phần sản xuất chiến đấu cơ: Trung Quốc có thể thu về khoảng 80% giá trị (bao gồm cấu trúc thân máy cao cấp, gia công, động cơ, hệ thống điện tử hàng không và các linh kiện có giá trị gia tăng cao)
Phần vũ khí: Trung Quốc hoàn toàn thu lợi nhuận 100%
Phần đào tạo: Trung Quốc và Pakistan chia đều 50/50
Dựa trên mô hình này, nếu tổng đơn hàng toàn cầu của 梟龍 đạt mức trăm tỷ USD, Trung Quốc dự kiến có thể thu về khoảng 80 tỷ USD doanh thu. Điều này vượt xa tỷ lệ “bốn thành” bề nổi ban đầu.
Có bao nhiêu quốc gia sẽ tiếp tục mua 梟龍
Trong tương lai, có bao nhiêu quốc gia sẽ tiếp tục mua 梟龍? Câu trả lời sẽ quyết định trực tiếp đến nguồn thu nhập dài hạn của Trung Quốc trong ngành này. Với danh tiếng của 梟龍 ngày càng tăng trên thị trường quốc tế, cùng với sự tiến bộ không ngừng của công nghệ điện tử và tên lửa của Trung Quốc, dự kiến sẽ có nhiều quốc gia hơn tham gia vào việc mua 梟龍. Mỗi đơn hàng mới của một quốc gia sẽ mang lại một phần thu nhập dài hạn khổng lồ cho Trung Quốc — không chỉ từ chiến đấu cơ, mà còn từ các dịch vụ bổ sung như cung cấp tên lửa, nâng cấp phần mềm, bảo trì và đào tạo kỹ thuật.
Mô hình kinh doanh này có điểm đặc biệt là nó không phải là một lần mua bán đơn lẻ, mà xây dựng thành một hệ sinh thái công nghiệp dài hạn. Một khi quốc gia đã chọn 梟龍, đồng nghĩa với việc họ đã chọn gắn bó lâu dài với công nghệ và nền kinh tế của Trung Quốc, từ đó Trung Quốc có nguồn thu ổn định và bền vững.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Có bao nhiêu quốc gia trên thế giới đang mua bán rồng cú? Trung Quốc đã kiếm được bao nhiêu trong thương vụ này
Trong những năm gần đây, chiến đấu cơ 梟龍 đã thể hiện rõ nét trên thị trường vũ khí quốc tế. Theo báo cáo của Trung ương Đài truyền hình, 梟龍 dự kiến sẽ xuất khẩu đến nhiều quốc gia trên toàn cầu, tổng đơn hàng vượt qua mức trăm tỷ USD. Điều này đã gợi ra một câu hỏi thú vị: trên thế giới có bao nhiêu quốc gia đã mua 梟龍, và Trung Quốc thực sự kiếm được bao nhiêu tiền từ đơn hàng khổng lồ này? Nhiều người đã nghĩ ngay đến câu nói phổ biến trên mạng là “四六开” — Pakistan chiếm 60%, Trung Quốc chiếm 40%. Nhưng tỷ lệ bề nổi này che giấu một sự thật bất ngờ.
Tại sao 梟龍 lại được ưa chuộng trên thị trường toàn cầu
Để hiểu được sức hút của 梟龍 trên thị trường, trước tiên cần biết vị trí của nó trong bản đồ mua sắm quân sự toàn cầu. 梟龍 không phải là chiến đấu cơ do Trung Quốc tự nghiên cứu phát triển đơn lẻ, mà là thành quả hợp tác giữa Trung Quốc và Pakistan. Chính nhờ mô hình hợp tác này, 梟龍 đã tránh được một số hạn chế quốc tế, trở thành lựa chọn của nhiều quốc gia đang phát triển muốn hiện đại hóa không quân. Đặc biệt sau trận chiến 5.7 vào năm 2019, hệ thống tên lửa tiên tiến đi kèm của 梟龍 đã được giới quân sự toàn cầu công nhận, điều này đã thúc đẩy doanh số bán hàng của nó trở nên sôi động.
Điểm cốt lõi giúp 梟龍 thu hút nhiều quốc gia trên toàn cầu chính là nó tích hợp hệ thống điện tử hàng không, radar và tên lửa tiên tiến của Trung Quốc, đồng thời giữ mức giá khá hợp lý. Điều này khiến nhiều quốc gia đang tìm cách hiện đại hóa không quân đều hướng mắt về 梟龍.
Phân tích cấu trúc thực tế chi phí của một chiếc 梟龍
Nhiều người cho rằng Pakistan thu lợi nhiều hơn chủ yếu dựa trên tỷ lệ sản xuất “四六开” — Pakistan chiếm 58%, Trung Quốc chiếm 42%. Nhưng có một khái niệm quan trọng bị nhầm lẫn ở đây: tỷ lệ sản xuất không bằng tỷ lệ giá trị.
Tỷ lệ sản xuất là chỉ số phân chia các hệ thống và linh kiện của máy bay dựa trên khối lượng công việc sản xuất. Thân máy, vỏ, cánh và đuôi của 梟龍 thực sự do Tập đoàn Hàng không Pakistan sản xuất, chiếm phần lớn khối lượng công việc. Nhưng có một bí mật ẩn sau đó: nguyên liệu để chế tạo các cấu kiện này đến từ đâu?
Liệu Tập đoàn Hàng không Pakistan có thể tự sản xuất hợp kim nhôm và titan hàng không? Câu trả lời là không. Họ có thể sản xuất vật liệu composite cho thân máy không? Cũng không. Những gì họ có thể cung cấp chỉ là một số loại thép chịu lực cao, ốc vít, đinh ốc và dịch vụ gia công cơ khí cơ bản. Điều này có nghĩa là trong khoảng 30%-35% chi phí cấu trúc thân máy, phần lợi nhuận thực sự của Pakistan chỉ chiếm khoảng một phần ba, còn lại là chi phí nguyên liệu và lợi nhuận từ gia công cao cấp đều thuộc về Trung Quốc.
Động cơ và radar: các linh kiện giá trị cao của Trung Quốc
Hai phần đắt nhất trong cấu trúc chi phí của chiến đấu cơ chính là động cơ và hệ thống điện tử hàng không.
Ban đầu, 梟龍 sử dụng động cơ RD-93 của Nga, mỗi chiếc có giá lên tới 3 triệu USD, phần lớn khoản này bị Nga thu về. Nhưng từ năm ngoái, phiên bản 梟龍 Block 3 đã bắt đầu thích ứng với động cơ turbofan tự phát triển của Trung Quốc là WS-13E. Xem xét sau trận chiến 5.7, Nga đã hạn chế cung cấp động cơ cho Pakistan, nên lợi nhuận từ linh kiện quan trọng này chắc chắn sẽ chảy vào túi Trung Quốc.
Trong lĩnh vực điện tử hàng không, 梟龍 trang bị radar mảng pha chủ động KLJ-7A, giá mỗi bộ ước tính khoảng 3-4 triệu USD. Hệ thống radar này hoàn toàn do Trung Quốc sản xuất, Pakistan không có khả năng chế tạo, thậm chí không dám tự ý sửa đổi. Ngoài ra, 梟龍 còn trang bị các khoang điện tử chiến, hệ thống cảnh báo, cảm biến đa dạng, thiết bị ngắm quang điện tử, hệ thống hình ảnh hồng ngoại và mũ bảo hiểm ngắm mục tiêu, hầu hết đều do Trung Quốc nghiên cứu và sản xuất.
Vũ khí và bảo trì: kinh doanh lợi nhuận ẩn
Hợp đồng mua bán chiến đấu cơ thường không chỉ bao gồm thân máy, mà còn có các loại vũ khí, đạn dược và đào tạo nhân viên, phần này thường chiếm 30%-40% tổng giá trị hợp đồng. Đây mới là mỏ vàng thực sự của lợi nhuận.
Các quốc gia mua 梟龍 chủ yếu quan tâm đến tên lửa không đối không Khủng Long-15E, có khả năng tiêu diệt mục tiêu vượt cấp. Theo báo cáo, giá mỗi tên lửa Khủng Long-15E khoảng 1,5 triệu USD. Theo cấu hình chiến đấu tiêu chuẩn, mỗi chiếc 梟龍 ít nhất cần trang bị 4 tên lửa Khủng Long-15E và 2 tên PL-10E, cộng thêm dự trữ đạn, nghĩa là có hàng trăm tên lửa trong đơn hàng lớn — và phần lợi nhuận này Pakistan không nhận đồng nào, tất cả đều thuộc về Trung Quốc.
Quan trọng hơn, tên lửa là hàng tiêu hao. Trong huấn luyện bay, cần bắn thử mục tiêu thật, mỗi lần phóng mang lại doanh thu hàng trăm nghìn USD cho Trung Quốc. Tên lửa còn có hạn sử dụng, sau mười năm phải thay mới, lại là một khoản chi phí mua sắm lặp lại. Phần mềm radar cần nâng cấp định kỳ để mở khóa tính năng mới? Phải trả phí. Tên lửa hoặc thiết bị điện tử gặp sự cố cần sửa chữa? Gửi về Trung Quốc sửa chữa và phải trả phí dịch vụ. Những chi phí bảo trì nhỏ nhặt này tích tụ lại thành dòng thu nhập liên tục.
Ngoài ra, đào tạo phi công, hướng dẫn chiến thuật và đào tạo nhân viên bảo trì cũng cần có sự hỗ trợ kỹ thuật và nhân lực từ Trung Quốc, dù phần lợi nhuận này có thể được chia sẻ một phần, nhưng tỷ lệ không lớn.
Tính toán phân chia lợi nhuận của từng chiếc 梟龍
Bây giờ, chúng ta có thể thực hiện một phép tính sơ bộ nhưng có giá trị tham khảo. Giả sử giá bán thị trường của 梟龍 là 35 triệu USD mỗi chiếc, dựa trên tỷ lệ phân chia theo tiêu chuẩn 6:3:1 cho chiến đấu cơ, vũ khí và đào tạo, trong đó:
Dựa trên mô hình này, nếu tổng đơn hàng toàn cầu của 梟龍 đạt mức trăm tỷ USD, Trung Quốc dự kiến có thể thu về khoảng 80 tỷ USD doanh thu. Điều này vượt xa tỷ lệ “bốn thành” bề nổi ban đầu.
Có bao nhiêu quốc gia sẽ tiếp tục mua 梟龍
Trong tương lai, có bao nhiêu quốc gia sẽ tiếp tục mua 梟龍? Câu trả lời sẽ quyết định trực tiếp đến nguồn thu nhập dài hạn của Trung Quốc trong ngành này. Với danh tiếng của 梟龍 ngày càng tăng trên thị trường quốc tế, cùng với sự tiến bộ không ngừng của công nghệ điện tử và tên lửa của Trung Quốc, dự kiến sẽ có nhiều quốc gia hơn tham gia vào việc mua 梟龍. Mỗi đơn hàng mới của một quốc gia sẽ mang lại một phần thu nhập dài hạn khổng lồ cho Trung Quốc — không chỉ từ chiến đấu cơ, mà còn từ các dịch vụ bổ sung như cung cấp tên lửa, nâng cấp phần mềm, bảo trì và đào tạo kỹ thuật.
Mô hình kinh doanh này có điểm đặc biệt là nó không phải là một lần mua bán đơn lẻ, mà xây dựng thành một hệ sinh thái công nghiệp dài hạn. Một khi quốc gia đã chọn 梟龍, đồng nghĩa với việc họ đã chọn gắn bó lâu dài với công nghệ và nền kinh tế của Trung Quốc, từ đó Trung Quốc có nguồn thu ổn định và bền vững.