Theo dữ liệu năm 2025, quốc gia nghèo nhất thế giới là Sudan miền Nam với GDP bình quân đầu người chỉ 251 đô la. Tình hình cực đoan này phản ánh những bất bình đẳng kinh tế sâu sắc chia rẽ hành tinh của chúng ta. Hiện tại có năm mươi quốc gia có thu nhập bình quân đầu người dưới 3000 đô la, cho thấy một bức tranh đáng báo động về đói nghèo toàn cầu.
Châu Phi trong trung tâm của cuộc khủng hoảng kinh tế
Châu lục châu Phi tập trung phần lớn các quốc gia nghèo nhất thế giới. Sau Sudan miền Nam, Yemen theo sát với 417 đô la mỗi người, trong khi Burundi (490 đô la), Cộng hòa Trung Phi (532 đô la) và Malawi (580 đô la) hoàn thiện bộ ba các nền kinh tế yếu nhất. Madagascar (595 đô la) và Sudan (625 đô la) xác nhận quy mô của cuộc khủng hoảng kinh tế khu vực.
Khi phân tích sâu hơn, người ta phát hiện hơn 30 quốc gia châu Phi nằm trong số 50 quốc gia nghèo nhất về kinh tế. Cộng hòa Dân chủ Congo (743 đô la), Niger (751 đô la) và Somalia (766 đô la) thể hiện nhiều thách thức mà các nền kinh tế này đang đối mặt: xung đột, bất ổn chính trị, thiếu cơ sở hạ tầng, và phụ thuộc vào nguyên liệu thô.
Thu nhập tối thiểu, thách thức khổng lồ
Sự chênh lệch về thu nhập thật đáng sợ. Trong khi quốc gia nghèo nhất thế giới gặp khó khăn để đạt tới 300 đô la mỗi năm trên đầu người, thì một số quốc gia trong nhóm 50 gần chạm mức 3000 đô la, như Ấn Độ (2878 đô la) hoặc Bờ Biển Ngà (2872 đô la). Khoảng cách hơn mười lần này nhấn mạnh những vết nứt sâu sắc trong phát triển kinh tế toàn cầu.
Các quốc gia nghèo nhất còn bao gồm nhiều quốc đảo nhỏ như Kiribati (2414 đô la) và Quần đảo Solomon (2379 đô la), đang đối mặt với những điểm yếu đặc thù liên quan đến biến đổi khí hậu và cô lập địa lý.
Các nguyên nhân đa chiều của đói nghèo
Các quốc gia kém phát triển nhất thế giới đều gặp phải sự kết hợp của các yếu tố gây bất lợi: chiến tranh nội bộ và xung đột khu vực (Sudan miền Nam, Yemen, Somalia), thiếu quản trị ổn định, hạ tầng yếu kém, tiếp cận hạn chế giáo dục và dịch vụ y tế, cũng như khai thác tài nguyên thiên nhiên mà không mang lại lợi ích công bằng cho dân cư.
Châu Á Nam và Đông Nam Á cũng góp phần vào bức tranh u tối này, với các quốc gia như Bangladesh (2689 đô la), Campuchia (2870 đô la) và Nepal (1458 đô la) đều đối mặt với các thách thức cấu trúc tương tự mặc dù bối cảnh khu vực khác nhau.
Hướng tới phục hồi: triển vọng năm 2025 và xa hơn
Dữ liệu năm 2025 cho thấy vẫn còn những khoảng cách tồn tại giữa thế giới giàu và nghèo. Tuy nhiên, một số quốc gia nghèo nhất bắt đầu xuất hiện các sáng kiến phát triển, được hỗ trợ bởi các khoản đầu tư quốc tế và các chương trình viện trợ phát triển.
Con đường hướng tới thịnh vượng còn dài đối với năm mươi quốc gia này, nhưng các nhà phân tích kinh tế nhận thấy dấu hiệu cải thiện dần trong một số lĩnh vực then chốt. Giảm nghèo toàn cầu vẫn là một trong những thách thức lớn của thế kỷ 21, đặc biệt ở những khu vực mà thu nhập bình quân đầu người còn quá thấp.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Quốc gia nghèo nhất thế giới năm 2025: phân tích một cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu
Theo dữ liệu năm 2025, quốc gia nghèo nhất thế giới là Sudan miền Nam với GDP bình quân đầu người chỉ 251 đô la. Tình hình cực đoan này phản ánh những bất bình đẳng kinh tế sâu sắc chia rẽ hành tinh của chúng ta. Hiện tại có năm mươi quốc gia có thu nhập bình quân đầu người dưới 3000 đô la, cho thấy một bức tranh đáng báo động về đói nghèo toàn cầu.
Châu Phi trong trung tâm của cuộc khủng hoảng kinh tế
Châu lục châu Phi tập trung phần lớn các quốc gia nghèo nhất thế giới. Sau Sudan miền Nam, Yemen theo sát với 417 đô la mỗi người, trong khi Burundi (490 đô la), Cộng hòa Trung Phi (532 đô la) và Malawi (580 đô la) hoàn thiện bộ ba các nền kinh tế yếu nhất. Madagascar (595 đô la) và Sudan (625 đô la) xác nhận quy mô của cuộc khủng hoảng kinh tế khu vực.
Khi phân tích sâu hơn, người ta phát hiện hơn 30 quốc gia châu Phi nằm trong số 50 quốc gia nghèo nhất về kinh tế. Cộng hòa Dân chủ Congo (743 đô la), Niger (751 đô la) và Somalia (766 đô la) thể hiện nhiều thách thức mà các nền kinh tế này đang đối mặt: xung đột, bất ổn chính trị, thiếu cơ sở hạ tầng, và phụ thuộc vào nguyên liệu thô.
Thu nhập tối thiểu, thách thức khổng lồ
Sự chênh lệch về thu nhập thật đáng sợ. Trong khi quốc gia nghèo nhất thế giới gặp khó khăn để đạt tới 300 đô la mỗi năm trên đầu người, thì một số quốc gia trong nhóm 50 gần chạm mức 3000 đô la, như Ấn Độ (2878 đô la) hoặc Bờ Biển Ngà (2872 đô la). Khoảng cách hơn mười lần này nhấn mạnh những vết nứt sâu sắc trong phát triển kinh tế toàn cầu.
Các quốc gia nghèo nhất còn bao gồm nhiều quốc đảo nhỏ như Kiribati (2414 đô la) và Quần đảo Solomon (2379 đô la), đang đối mặt với những điểm yếu đặc thù liên quan đến biến đổi khí hậu và cô lập địa lý.
Các nguyên nhân đa chiều của đói nghèo
Các quốc gia kém phát triển nhất thế giới đều gặp phải sự kết hợp của các yếu tố gây bất lợi: chiến tranh nội bộ và xung đột khu vực (Sudan miền Nam, Yemen, Somalia), thiếu quản trị ổn định, hạ tầng yếu kém, tiếp cận hạn chế giáo dục và dịch vụ y tế, cũng như khai thác tài nguyên thiên nhiên mà không mang lại lợi ích công bằng cho dân cư.
Châu Á Nam và Đông Nam Á cũng góp phần vào bức tranh u tối này, với các quốc gia như Bangladesh (2689 đô la), Campuchia (2870 đô la) và Nepal (1458 đô la) đều đối mặt với các thách thức cấu trúc tương tự mặc dù bối cảnh khu vực khác nhau.
Hướng tới phục hồi: triển vọng năm 2025 và xa hơn
Dữ liệu năm 2025 cho thấy vẫn còn những khoảng cách tồn tại giữa thế giới giàu và nghèo. Tuy nhiên, một số quốc gia nghèo nhất bắt đầu xuất hiện các sáng kiến phát triển, được hỗ trợ bởi các khoản đầu tư quốc tế và các chương trình viện trợ phát triển.
Con đường hướng tới thịnh vượng còn dài đối với năm mươi quốc gia này, nhưng các nhà phân tích kinh tế nhận thấy dấu hiệu cải thiện dần trong một số lĩnh vực then chốt. Giảm nghèo toàn cầu vẫn là một trong những thách thức lớn của thế kỷ 21, đặc biệt ở những khu vực mà thu nhập bình quân đầu người còn quá thấp.