Có một câu chuyện hiếm khi được kể hết, đó là câu chuyện về một người đàn ông gần như không có gì ngoài một điều: sự quyết tâm. Sylvester Stallone đến New York với cơ thể bị ảnh hưởng bởi liệt mặt một phần, giọng nói khàn đặc và túi tiền trống rỗng. Không ai muốn anh. Các diễn viên có khuôn mặt cân đối, giọng nói rõ ràng, vẻ quyến rũ không giới hạn. Còn anh thì không. Anh có tất cả những điều ngược lại.
Khi không còn gì, chỉ còn lại chính con người bạn
Trong nhiều tuần, Stallone ngủ trên đường phố cùng chú chó Butkus của mình. Cơn đói là thật. Cái lạnh cũng vậy. Nhưng khoảnh khắc tồi tệ nhất đến khi tuyệt vọng buộc anh phải làm điều không thể nghĩ tới: anh phải bán Butkus với giá 25 đô la cho một người lạ. Đó là một sự phản bội chính bản thân mình khiến anh bị tổn thương sâu sắc. Không chỉ là một con chó. Nó là người bạn duy nhất của anh, là người bạn tâm tình thực sự trong những ngày đen tối nhất.
Cảm hứng đến khi bạn ít ngờ nhất
Một buổi chiều, anh xem Muhammad Ali thi đấu và điều gì đó trong anh bùng lên. Không phải vì quyền anh, mà là tinh thần của người không từ bỏ. Trong chỉ ba ngày, anh đã viết kịch bản của Rocky. Đó là thứ duy nhất anh có giá trị: một câu chuyện được viết trong tuyệt vọng, một câu chuyện về sự kiên trì.
Khi các nhà sản xuất đến với tiền bạc, Stallone hiểu rõ giá trị của phẩm giá mình. Họ muốn kịch bản, đúng vậy, nhưng với một diễn viên khác trong vai chính. Stallone từ chối đề nghị đó. Anh không bán Rocky để trở nên giàu có. Anh viết nó để chứng minh cho chính mình rằng mình có thể chiến đấu với số phận của chính mình, chứ không phải để để người khác chiến đấu thay.
Chiến thắng thực sự không có giá trị bằng tiền
Rocky trở thành một tác phẩm kinh điển. Ba giải Oscar, hàng trăm triệu đô la doanh thu, một loạt phim đã thay đổi nền điện ảnh và mang lại hơn 200 triệu đô la cho Stallone. Nhưng phần thưởng thực sự lại khác. Với số tiền đầu tiên kiếm được, anh làm điều thiêng liêng đối với mình: tìm người sở hữu Butkus. Anh cầu xin, đàm phán, kiên trì. Cuối cùng, anh trả 15.000 đô la để lấy lại chú chó của mình. Butkus không chỉ trở về bên anh, mà còn trở thành bạn diễn trong phim.
Cuộc chiến thực sự của Sylvester Stallone không phải là chống lại các nhà sản xuất Hollywood. Đó là chống lại ý tưởng rằng ai đó như anh—bị ảnh hưởng, nghèo khổ, có giọng nói lạ và ánh mắt cứng đờ—phải chấp nhận số phận của người khác. Thay vào đó, anh đã tạo ra số phận của riêng mình. Và khi có cơ hội, anh đã đi lấy lại thứ tượng trưng cho giá trị sâu sắc nhất của chính mình: trung thành, tình yêu vô điều kiện, lòng trung thành với những người đã ở bên anh khi anh chỉ còn lại là số không. Đây là câu chuyện thực sự về người chọn chính mình, ngay cả khi thế giới nói rằng anh không có giá trị gì.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Sylvester Stallone: Khi lòng dũng cảm trở thành công cụ mạnh mẽ nhất
Có một câu chuyện hiếm khi được kể hết, đó là câu chuyện về một người đàn ông gần như không có gì ngoài một điều: sự quyết tâm. Sylvester Stallone đến New York với cơ thể bị ảnh hưởng bởi liệt mặt một phần, giọng nói khàn đặc và túi tiền trống rỗng. Không ai muốn anh. Các diễn viên có khuôn mặt cân đối, giọng nói rõ ràng, vẻ quyến rũ không giới hạn. Còn anh thì không. Anh có tất cả những điều ngược lại.
Khi không còn gì, chỉ còn lại chính con người bạn
Trong nhiều tuần, Stallone ngủ trên đường phố cùng chú chó Butkus của mình. Cơn đói là thật. Cái lạnh cũng vậy. Nhưng khoảnh khắc tồi tệ nhất đến khi tuyệt vọng buộc anh phải làm điều không thể nghĩ tới: anh phải bán Butkus với giá 25 đô la cho một người lạ. Đó là một sự phản bội chính bản thân mình khiến anh bị tổn thương sâu sắc. Không chỉ là một con chó. Nó là người bạn duy nhất của anh, là người bạn tâm tình thực sự trong những ngày đen tối nhất.
Cảm hứng đến khi bạn ít ngờ nhất
Một buổi chiều, anh xem Muhammad Ali thi đấu và điều gì đó trong anh bùng lên. Không phải vì quyền anh, mà là tinh thần của người không từ bỏ. Trong chỉ ba ngày, anh đã viết kịch bản của Rocky. Đó là thứ duy nhất anh có giá trị: một câu chuyện được viết trong tuyệt vọng, một câu chuyện về sự kiên trì.
Khi các nhà sản xuất đến với tiền bạc, Stallone hiểu rõ giá trị của phẩm giá mình. Họ muốn kịch bản, đúng vậy, nhưng với một diễn viên khác trong vai chính. Stallone từ chối đề nghị đó. Anh không bán Rocky để trở nên giàu có. Anh viết nó để chứng minh cho chính mình rằng mình có thể chiến đấu với số phận của chính mình, chứ không phải để để người khác chiến đấu thay.
Chiến thắng thực sự không có giá trị bằng tiền
Rocky trở thành một tác phẩm kinh điển. Ba giải Oscar, hàng trăm triệu đô la doanh thu, một loạt phim đã thay đổi nền điện ảnh và mang lại hơn 200 triệu đô la cho Stallone. Nhưng phần thưởng thực sự lại khác. Với số tiền đầu tiên kiếm được, anh làm điều thiêng liêng đối với mình: tìm người sở hữu Butkus. Anh cầu xin, đàm phán, kiên trì. Cuối cùng, anh trả 15.000 đô la để lấy lại chú chó của mình. Butkus không chỉ trở về bên anh, mà còn trở thành bạn diễn trong phim.
Cuộc chiến thực sự của Sylvester Stallone không phải là chống lại các nhà sản xuất Hollywood. Đó là chống lại ý tưởng rằng ai đó như anh—bị ảnh hưởng, nghèo khổ, có giọng nói lạ và ánh mắt cứng đờ—phải chấp nhận số phận của người khác. Thay vào đó, anh đã tạo ra số phận của riêng mình. Và khi có cơ hội, anh đã đi lấy lại thứ tượng trưng cho giá trị sâu sắc nhất của chính mình: trung thành, tình yêu vô điều kiện, lòng trung thành với những người đã ở bên anh khi anh chỉ còn lại là số không. Đây là câu chuyện thực sự về người chọn chính mình, ngay cả khi thế giới nói rằng anh không có giá trị gì.